Con đang về với mẹ đêm nay
Hương lúa dịu thơm, gợi mùa gặt mới
Nơi yên nghỉ là cánh rừng xa vợi
Con khát thầm
cơm mẹ ủ ngày xưa!
Con đang về
trong khắc khoải đêm mưa
Xào xạc bóng tre xõa gầy trước ngõ
Chùm Mận chín gửi hương vào trong gió
Góc cuối vườn cây Bưởi đã già thêm.
Con đã về
lay cửa khẽ trong đêm
Bước nhè nhẹ như khói trầm mẹ thắp
Điều không muốn
nhưng mà con đã gặp
Dáng mẹ gầy
trong nỗi nhớ cô đơn!
Đêm rộng dài, gió rít lạnh từng cơn
Mẹ trăn trở, nhớ một thời gian khổ
Làng quê nghèo
đêm chìm trong bom nổ
Bao người thân
không kịp nói lời chào!
Con lặng thầm
tiếng trống ngực xôn xao
Vuốt mái tóc mây, thầm thì với mẹ
Nơi đất khách, một mình con lặng lẽ
Đồng đội đã về rồi
nỗi nhớ cứ mênh mông!
Đêm lại về
dẫu còn chút rét đông
Không để mẹ cứ trãi lòng chờ đợi
Dìu mẹ bước qua bậc thềm chới với
Nơi góc nhà
gậy mẹ chống rêu phong.
Con đã về
trong thắc thỏm chờ mong
Chẳng phải cao sang trong lời ước nguyện
Cứ thơ trẻ bên mẹ hiền lưu luyến
Thõa nỗi chờ
về với mẹ đêm nay...!
Tác giả Đặng Phi Khanh