Chùm thơ của Nhà giáo Lê Hương

Thứ bảy - 16/05/2026 22:45 11 0
Chuyến tháp tùng Ban liên lạc CCB Quân tình nguyện và Chuyên gia quân sự Việt Nam giúp cách mạng Lào tỉnh Thanh Hóa thăm chiến trường xưa của Nhà giáo Lê Hương (có chồng trong đoàn quân ấy) từ ngày 04-14/5/2026, đã xúc động viết nên những trang lòng. “Tâm hồn mình tự chảy tràn ra đó thôi, bởi tôi có làm thơ đâu”, Nhà giáo Lê Hương chia sẻ. Và đây là chùm thơ của Nhà giáo Lê Hương hiện cư trú tại Hưng Nguyên (cũ) gửi Trang Hữu nghị Việt Lào
Chùm thơ của Nhà giáo Lê Hương



CÓ MỘT NỖI NIỀM

Tạm biệt nhé đất nước Lào yêu dấu
Đêm Viêng Chăn hò hẹn một vầng trăng
Trăng cuối tháng nên muộn mằn, vội vã
Viêng Chăn ơi, chờ một ánh trăng rằm.

Tạm biệt nhé sông Nậm Ngừm văn vắt
Lòng bao dung ôm trọn kiếp trời xanh
Mơ màng nghe cổ thụ hát ru cành
Núi hiện núi, sông dịu dàng ôm núi.

Tạm biệt nhé Viêng Chăn ta mong đợi
Điệu Lăm Vông, giờ đã phải xa rồi
Về đây thắp nén nhang tưởng nhớ tuổi hai mươi
Hồn các anh đã hóa thành bất tử.

Mỗi tượng đài là một trang lịch sử
Liên quân Việt Nam sát cánh với bạn Lào
Các anh đâu rồi, trong lòng đất, dưới xanh cao
Xin lên tiếng hỡi linh thiêng hồn bất tử.

Tạm biệt nhé Luông Pha Bang cổ kính
Những lâu đài, thành quách rêu phong
Nghe thầm thì tiếng của dòng sông
Tiếng của thời gian vọng vào vách đá.

Tạm biệt nhé Mê Kông, ơi con sông diệu lạ
Lần đầu tiên ta được đến với người
Dòng sông sâu mang nặng tình đời
Chở phù sa miên man về đất mẹ

Tạm biệt nhé Xiêng Khoảng ơi, xa nhé
Cánh đồng Chum những khối đá huyền thoại, thánh thần
Nằm im lìm nghe gió hát phù vân
Tiếng hoang hoải của người xưa lặn vào thớ đá

Ôi, đất Lào như quen, như lạ
Những bản người heo hắt, nhỏ nhoi
Những dòng sông kiên nhẫn với phận người
Những đại ngàn trải dài chen thung thăm thẳm.

Tạm biệt nhé, đất nước của tình người đằm thắm
Tình đồng chí, anh em mong muôn thuở vững bền
Tạm biệt nhé dải đất thân quen
Vì một thời có người thương tôi chiến đấu

Tạm biệt nhé những bàn chân in dấu
Có bóng anh trong những cánh rừng già
Bản Son, bản Ban, bản Na mon, Bôm Lọng,
Xảm Thông, Long Chẹng, Phu Bia, Mường Chà...
Bây giờ đã lên xanh hồi sinh những cánh rừng chết
Bây giờ ký ức còn lưu dấu thẳm sâu.
Mong còn dịp trở lại miền xưa chiến đấu
Được trở về tìm dấu tích ngày xưa…
Tạm biệt nhé đất Lào và những cơn mưa.

Đêm Oudomxay, 11/5/2026




PHÚT CHIA TAY

Trên chuyến xe ca chạy về miền lịch sử
Những mái đầu đã bạc, gợn sóng bánh xe lăn
Đường gập ghềnh, dốc đứng bao quanh
Xe vẫn tiến như xưa từng ra trận.
Ngắm những bộ quân phục thấy lòng mê mẩn
Hạnh phúc trào dâng, ôi đẹp quá đi thôi.

Muốn gọi tên tất cả anh chị em ơi
Những người lính đã vào sinh ra tử
Các anh chị cùng nhau về đây hội tụ
Có Sapa, Thanh Hóa với Nghệ An
Chuyến đi này là những bước vượt ngàn
Thăm chiến trường xưa, nước bạn Lào yêu dấu
Những câu chuyện giòn như ngô rang một thời máu lửa
Cùng hòa chung thành bản hùng ca
Ôi, những con đường lắt lẻo, rất xa…
Lại hóa gần khi lính ta say chuyện kể
Có đi, có nghe mới hiểu hơn dâu bể
Chuyện đời tư, chuyện chiến đấu năm nào
Bác Thành, bác Tú, bác Chinh, bác Hợi, bác Tể, bác Huề,
bác Dũng….
Với họ đâu chỉ chiến trường Lào
Bước chân các anh đã in hình trên muôn nẻo
Miền Nam gọi, biên giới Tây Bắc, Tây Nam
Các anh đáp lời bằng những cuộc trường chinh
Bằng những tháng ngày hiến cả thanh xuân và nỗi nhớ
Hiến máu xương đổi lấy hòa bình…
Và trên những con đường rất linh, rất lính
Có dấu chân nào, tiếng cười nào năm xưa còn vọng lại
Những bản làng, những cánh đồng hoang dại, đại ngàn
Có lúm đồng tiền nào, có nhịp Lăm vông nào còn trong kí
ức miên man
Hãy kể cho em nghe, anh nhé
Em chẳng giận đâu, chỉ thêm thương anh, có thể
Một thời anh cũng được yêu thương
Một thời anh xa đất mẹ lên đường…
Một thời cả dân tộc ta đã thế
Hôm nay, giờ phút chia tay muôn nỗi vấn vương

Xin kính chúc các anh, các chị cùng gia đình dồi dào sức khỏe, hạnh phúc thật nhiều, thật nhiều các anh chị nhé!

Hẹn gặp lại!

Đêm Điện Biên, 12/5/2026












NGƯỜI GIEO HẠT

(Nhân việc bác trưởng đoàn chụp ảnh chung với mẹ con người Lào)

Ta vô tình gieo hạt
Vào lòng đất Viêng Chăn
Nửa đời sau trở lại
Tìm được ánh trăng ngần.
Ôi, vô tình, vô tình
Phải chăng là tội lỗi!
Vầng trăng xửa xưa sáng lại
Có nụ cười vành nôi

Lỡ gieo hạt mất rồi
Lỡ thành hoa, thành quả
Xin cuộc đời hỉ xả
Ấm dạ kẻ gieo mầm

Xin thứ tha lỗi lầm
Thời đạn bom được mất.



 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

ứng dụng khcn
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập21
  • Hôm nay4,071
  • Tháng hiện tại123,617
  • Tổng lượt truy cập4,171,344
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây