Nhân kỉ niệm 101 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6/1925-21/6/2026), nhà thơ Hoàng Cẩm Thạch – Hội viên Hội VHNT các DTTS Việt Nam, hội viên Hội LH VHNT Nghệ An gửi huunghivietlaona.org.vn chùm thơ sau
NGHỀ BÁO
Em kể anh nghe chuyện nghề làm báo Báo ảnh, báo hình, báo nói, báo in Không có ưu tiên đàn bà, con gái Tình yêu nghề cháy bỏng mãi trong tim
Những tấm hình sinh động, những thước phim Trăn trở xông pha lao vào trận chiến Mất ngủ quên ăn một đời dâng hiến Đôi mắt thâm quầng, quên cả phấn son
Giây phút chênh chao căng sợi dây đàn Bông hồng có gai - những bông hồng thép ! Cuộc chiến cam go. Cuộc đời chân thật Bản lĩnh kiên cường, bút sắc lòng trong
Bác dặn: trau dồi đạo đức, tác phong. Hăm dọa, thị phi, hiểm nguy, cám dỗ Vất vả lo toan, giữ nguyên ngọn lửa Chuyện đời chuyện nghề tâm huyết đam mê
Gác lại tình riêng, cuộc sống bộn bề Tiếng gọi biên cương, trùng dương hải đảo Nhà báo xông pha những nơi lửa bỏng Nối nhịp bắc cầu nghĩa Đảng tình dân. ..
NHỮNG BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG
Bước chân vào nghề báo Là những chuyến đi xa Tiếng chim rừng hót ca Cùng vượt đèo lội suối
Dù gió mưa bão nổi Dù lũ về trôi sông Lúa ngập cả cánh đồng Những con đường sạt núi
Cầm nắm cơm ăn vội Đi về phía nhân dân Tiếng con tim lặng thầm Gửi tin về bạn đọc
Bài báo đầm nước mắt Ống kính dầm trong mưa Những phận đời héo hắt Khi cơn bão đi qua
Xây lại những ngôi nhà Những sân trường vàng nắng Những bước chân thầm lặng Lan tỏa tình yêu thương...
KHÚC CA GIA ĐÌNH
Nhớ ngày xưa, còn bé ti Mẹ dắt từng bước, con đi tới trường Mẹ giành tất cả yêu thương Cả khi vấp ngã, con đường chông gai
Bước chân trên mỗi dặm dài Nhớ hình dáng mẹ, nắng mài bạc lưng Mẹ quen gió núi mưa rừng Nay về phố thị tưng bừng điện giăng
Con đường ánh điện thay trăng Lời ru mẹ hát, tuổi măng học trò Mẹ cha vất vả âu lo Miếng cơm manh áo, đẹp cho chúng mình
Thiêng liêng hai tiếng gia đình Hồn quê, đất nước thu hình vẹn nguyên Gia đình là bóng mẹ hiền Là cha, là bác, tổ tiên, ông bà
Anh em mỗi đứa đi xa Rưng rưng nỗi nhớ - khúc ca gia đình...
VỢ CHỒNG
Có duyên, mới nên vợ chồng Qua bao mưa nắng, mặn nồng lứa đôi Nuôi con, đói khổ nên người Đàn chim rời tổ, phương trời bay xa
Nhớ khi duyên thắm mặn mà Nhớ khi thao thức, tiếng gà sang canh Cùng con đèn sách học hành Cùng em nương rẫy lúa xanh rợp trời
Vợ chồng hạnh phúc lứa đôi Tiếng chì tiếng bấc nghẹn lời cỏ hoa Cô đơn, cảnh vợ chồng già Buồn vui năm tháng câu ca ngọt bùi
Lắm khi mưa nắng trở trời Ốm đau bệnh tật, cuộc đời bấp bênh Nhớ khi lên thác xuống ghềnh Nhớ khi hờn giận sóng duyềnh biển xô
Yêu nhau, xây dựng cơ đồ Gia đình hạnh phúc, con đò nhẹ trôi Xa nhau lòng dạ bồi hồi Tháng năm khuya sớm ngọt bùi, đắng cay
Dại khờ, đâu dễ cầm tay Lỗi lầm phút chốc, gió mây tan tành Tình chồng, nghĩa vợ còn xanh Giận hờn cũng bởi, cho mình yêu thêm
Trời kia thăm thẳm tầng trên Xua tan u ám, mà nên đạo nhà Mai ngày, chia cắt đôi ta Buồn vui mang nặng, thứ tha, muộn phiền
Gia đình hạnh phúc, bình yên Tình chồng nghĩa vợ vững bền trăm năm Ươm tơ vàng kén nong tằm Dệt tình sông núi ngàn năm vững bền …
GIA ĐÌNH MÁI ẤM THÂN YÊU
Con về với mẹ chiều nay Dáng ai bước vội, hao gầy đôi vai Một đời mưa nắng, chông gai Cha đi biền biệt rộng dài núi sông
Tình cha ấm áp mênh mông Tay con bé nhỏ trong lòng tay cha Cho con mái ấm căn nhà Tiếng cười con trẻ, vỡ òa niềm vui
Chiều nay trong dạ bồi hồi Vẫn căn nhà cũ mà người đi xa Góc vườn, vẫn bưởi thơm hoa Thoảng nghe trong gió tiếng cha vọng về
Một thời biền biệt xa quê Nhớ người gánh lúa triền đê cánh diều Gia đình mái ấm thân yêu Nuôi con bằng cả câu kiều lời ru
Lúa vàng, gió hát vi vu Đàn cò chấp chới chiều thu nghiêng đồng Gia đình nghĩa vợ tình chồng Anh em hòa thuận, thương ông, thương bà...